Cuộc sống sinh viên cao đẳng
Khi chưa đi học cao đẳng,
trong đầu anh cứ mường tượng cuộc sống sinh viên tuyệt vời, được giáo viên dạy
chu đáo, cơ sở vật chất nhà trường hiện đại..Đúng là cuộc đời không như mơ. Mọi
thứ tệ hơn anh nghĩ nhiều.
Thế rồi cũng ráng leo lên trường, để điểm danh, học chút đỉnh,
chiều chiều tụ tập nhau đi đá banh độ.
Lúc đó anh cũng làm thêm, bán bánh mỳ cho người ta để có tiền
trang trải việc học cũng như là cũng có tiền để đá banh độ. Hồi đó anh cũng lớn
hơn chúng nó trên lớp khoảng 2, 3 tuổi. nên hay “ cầm đầu” những cuộc chơi bời
nhưng mà cũng siêng năng lên lớp lắm ak.
Học , đá bóng, làm thêm.. mong một tương lai tươi sáng . Quay
đi quay lại thì kết thúc năm thứ nhất . Anh thi lại 2 môn.
Sang năm thứ 2, anh chuyển sang nhà trọ với mấy đứa bạn ( lúc
trước anh ở nhà bà con). Anh vẫn đi học bình thường, không bán bánh mỳ nữa anh
đi phục vụ quán cà phê. Khi đó anh quen một cô tên Hương Liên xinh nhất quán
(theo góc nhìn của anh) thế rồi hai đứa yêu nhau.
Cô ấy bằng tuổi, đang chờ lấy bằng tốt nghiệp, còn anh là sinh viên năm
hai , vì do anh học trể 3 năm mà. Yêu – Yêu – Yêu.
Hồi đó yêu vui lắm, đi học cũng vui, có tiền làm thêm để chi
trả nữa. Nói chung là êm đềm.
Bỗng một ngày, anh suy nghĩ “mình mà học rồi ra làm thuê sao
mà giàu được”, mà hồi giờ tư tưởng của mình nào có muốn đi làm thuê cho ai bao
giờ đâu.
Sau đó anh vô tình gặp được thằng bạn cũ đang kinh doanh gì
đó thấy hay hay, rồi tham gia với nó luôn.
Vừa học trên trường, vừa
kinh doanh, vừa có bồ, vừa làm thêm…
Anh suy nghĩ, mình kinh doanh rồi học trên trường sao mà khập
khiển quá, mình phải chọn 1 trong 2…suy nghĩ ngày suy nghĩ đêm. Quyết định đưa
ra “NGHĨ HỌC” khi đang học năm hai.
Hôm sau lên trên trường xin bảo lưu điểm để khi cần có thể
quay lại học tiếp nhưng nhà trường không cho. Anh bắt đầu sờ sợ. Thôi không sao
nhà trường không cho bảo lưu thì mình lấy đó làm động lực để mình kinh doanh
thành công. Và anh cũng bắt đầu biết đọc sách luôn từ đây.
Hồi đó anh giấu gia đình là anh đã nghĩ học, ban ngày sách cặp
giống như đi học ak hóa ra đi kinh doanh.
Lúc đầu thì thấy dễ dễ nên cũng hăng hái kinh doanh, còn người
yêu thì vẫn yêu bình thường nhưng mà không còn mặn nồng nữa, chê trách, trách
móc, không ủng hộ anh kinh doanh, việc kinh doanh càng lúc càng thất bại thảm hại,
không một xu, dinh túi,âm nợ...
Thế là chuyện gì đến cũng đến, yêu thì còn yêu lắm nhưng áp lực
về tài chính anh không thể giữ được cô ấy. Tâm lý con gái tuổi ấy là muốn lấy
chồng rồi ,cô ấy cũng không ngoại lệ. =>Chia tay.
Còn anh vẫn tiếp tục kinh doanh, học hỏi, nghiên cứu trong
sách…nhưng vẫn bế tăt. Hồi đó anh sống bằng tiền người ta cho là chủ yếu. Anh bỏ
cuộc kinh doanh.
Khi đó học cũng không, tiền cũng không, người yêu để chia sẽ
cũng không , không có gì trong tay ngoại trừ cái “thân tàng ma dại này”.
Thế là cũng được 3 năm, ba má tưởng học cao đẳng xong rồi nên
cũng mừng, mà trong khi đó anh đâu có học. Trong khi đó anh học lái xe để cứu
cánh, không phải rơi vào tình trạng thất nghiệp.
=>ĐỌC TIẾP
=>ĐỌC TIẾP

0 nhận xét :
Đăng nhận xét